Minh là học sinh lớp 7, dáng người nhỏ nhắn, ít nói và học lực không thật nổi bật. Gia đình em khó khăn, bố làm phụ hồ, mẹ bán rau ngoài chợ. Sau giờ học, Minh thường tranh thủ phụ mẹ dọn hàng rồi tối mới ngồi vào bàn học.
Một hôm, cô giáo chủ nhiệm tò mò hỏi:
— “Sao ngày nào em cũng đến sớm thế?”
Minh cười:
— “Vì em muốn lớp mình sạch sẽ hơn một chút trước khi các bạn đến ạ.”
Câu trả lời giản dị khiến cô giáo lặng người.
Không lâu sau, trong buổi sinh hoạt lớp, cô kể lại câu chuyện của Minh. Cả lớp mới biết: nhiều hôm trời mưa rất to, Minh vẫn đạp xe từ sớm đến trường chỉ để lau bảng và mở cửa lớp cho các bạn.
Từ hôm đó, lớp học thay đổi rất nhiều. Các bạn không còn đùn đẩy việc trực nhật. Nhiều bạn tự giác nhặt rác, kê lại bàn ghế ngay ngắn sau giờ học. Không khí lớp học trở nên vui vẻ và đoàn kết hơn.
Cuối năm học, Minh không phải là học sinh điểm cao nhất lớp. Nhưng em được nhận phần thưởng đặc biệt:
“Học sinh truyền cảm hứng tích cực”.
Bởi đôi khi, điều làm người khác cảm động không phải là những điều lớn lao, mà chính là những việc nhỏ bé được làm bằng sự chân thành mỗi ngày.